|
"Khi những người qua sông đã đi khuất, còn người lái đò ở lại, Người lại lặng lẽ đẩy mái chèo cho con đò lội về bên kia sông để lại chờ đón những lớp người mới. Đếm sao cho xuể những người đã qua sông, chỉ biết người lái đò vẫn ở lại, miệt mài, tận tuỵ làm công việc đưa đò của mình một cách không mệt mỏi suốt bao tháng năm, hết lớp người này đến lớp người khác. Một ngày kia, những người từng ngồi trên con đò ấy nay đã tìm được con đường của mình lại trở về bến đò quen thuộc năm xưa để dâng lên người lái đò những bó hoa tươi thắm và sự tri ân sâu nặng. Những người lái đò mà tôi muốn nói đến chính là những người thầy, người cô."...
|