Trong cuộc bình bầu “Người thầy được yêu thích nhất” do Aptech tại Hải Phòng phát động đã có rất nhiều tâm sự được gửi tới các giảng viên của Aptech tại Hải Phòng. Hầu hết các phiếu đều bày tỏ lòng biết ơn tới những người đã dạy dỗ mình. Aptech tại Hải Phòng xin giới thiệu bài viết của bạn Đoàn Đức Vĩnh – những dòng tâm sự rất chân thành về những kỷ niệm gắn bó với thầy...
“Các bạn có điều gì cần hỏi mình không ?”
Câu nói ấy với tôi dường như đã trở nên quen thuộc, đó là câu nói của người thầy mà tôi rất yêu quý - thầy Đỗ Duy Trung!
Tôi còn nhớ ngày đầu tiên nhập học ở Aptech tại Hải Phòng: môi trường mới khiến tôi thực sự hồi hộp, ngồi trong phòng lab tôi đã tự hỏi mình rằng: “lập trình liệu có phải con đường đúng đắn mà tôi lựa chọn ?”. Đang phân vân với dòng suy nghĩ và cảm xúc đan xen, chợt một tiếng gọi cất lên khiến tôi chú ý: “Anh Trung ơi, xem cho em đoạn code này với…”. Trước mắt tôi là một thanh niên trẻ tuổi có gương mặt đẹp nhưng tôi ấn tượng hơn cả bởi đôi mắt sáng của người ấy. Tôi thầm nghĩ đây chắc là một Aptechite của lớp học nào đó…
Buổi học đầu tiên tôi đến lớp, sự hòa đồng và thân thiện của bạn bè mới đã khiến tôi bớt hồi hộp. Nhưng khi thầy bước vào lớp, tôi đã rất ngạc nhiên khi người được gọi là ”anh Trung ” lại chính là thầy giáo của mình. Lúc ấy tôi thực sự lo lắng và thất vọng “sao thầy giáo lại trẻ thế nhỉ?” rồi lại băn khoăn “ thầy trẻ thế thì kiến thức có chuyên sâu không?” - những câu hỏi đó bất chợt vang lên trong đầu làm tôi bối rối, nhưng rồi những bài học đi qua đã khiến tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác về thầy.
Những tiết học lý thuyết, thầy kết hợp giữa kiến thức và tiếng Anh chuyên ngành giúp cho chúng tôi nắm vững các thuật ngữ khó trong tin học, thầy đặt ra những câu hỏi cho chúng tôi đào sâu suy nghĩ và sau mỗi bài học thầy lại tổng kết và mô hình hóa để bài học bớt trừu tượng.
Vào các buổi thực hành, thầy luôn tạo cho chúng tôi không khí vui vẻ trong học tập, thầy dành thời gian cho tất cả các học viên trong lớp, bất cứ câu hỏi nào của các bạn cũng có thể nhận được các đáp án hết sức dễ hiểu từ thầy. Thầy biến những môn học khô khan, toàn chữ và số thành một câu chuyện hài hước, một bài học nhẹ nhàng qua những ví dụ thực tế, vui nhộn và phong cách rất made by TrungDD. Dù có mệt mỏi hay muộn giờ cũng không bao giờ chúng tôi thấy sự nóng vội trên gương mặt ấy, thầy vẫn thế: truyền cảm và tỉ mỉ trong từng lời giảng…
Tặng hoa thầy nhân ngày nhà giáo Việt Nam
Cuối kì II, chúng tôi không được học thầy nữa nhưng mỗi khi có việc gì thầy vẫn luôn hỗ trợ chúng tôi. Ngày bạn Hương cưới, dù vừa phải dự hội thảo về, thầy vẫn không ngại đi xa gần 20 km để đến chúc mừng hạnh phúc, chưa kịp uống hết cốc nước thầy lại xin phép phải về ngay. Thầy bảo: ”cho thầy xin lỗi, vì hôm nay thầy còn có tiết giảng trên lớp”. Dưới cái nắng oi bức của mùa hè, từng giọt mồ hôi vẫn chưa ngừng lăn trên trán, nhìn bóng thầy xa xa mà mỗi chúng tôi lòng không khỏi xúc động…
Đợt làm project kỳ II, dù không còn trực tiếp giảng dạy lớp, nhưng mỗi khi khó khăn tôi lại tìm đến nhờ thầy giúp đỡ, có khi sáng sớm đến lớp tôi đã thấy thầy ngồi đó, thầy đến bên ân cần hỏi tôi: ”Vĩnh đấy à? Em đã làm xong project chưa? có điều gì cần hỏi mình không?”. Tôi lí nhí trả lời: ”thầy ơi, chút nữa thầy xem dùm em đoạn code với nhé...”. Từ những bài viết trên forum, thầy giúp chúng tôi định hướng cách làm, thầy đưa ra các thuật toán và giới thiệu về những công nghệ mới. Có lần tôi hỏi thầy: “Sao thầy cập nhật nhiều kiến thức thế ?”, thầy nhìn tôi mỉm cười: ”khi ta không tiến lên có nghĩa ta đang thụt lùi, chẳng phải phương châm của Aptech là đón đầu công nghệ sao?”.
Kết thúc đợt làm project, tôi đã hiểu thêm về lập trình, dù vẫn còn đó những khó khăn nhưng tôi thêm vững tin vào nghề mà mình đã chọn. Tôi hiểu rằng, có thể bạn không thông minh, nhưng chỉ cần thật sự yêu thích và cố gắng, bạn có thể trở thành một lập trình viên giỏi.
Chiều nay đến lớp, giọng nói cũ vẫn vang lên: “Các bạn có điều gì cần hỏi mình không?” Tôi mỉm cười bởi tôi biết thầy vẫn đang ở đấy, đang từng ngày mang đến tri thức cho các bạn trẻ , chở những con đò ước mơ đến bến bờ. Đó là trách nhiệm của một người thầy, là niềm vui trong giảng dạy, và tôi biết với thầy lập trình đã trở thành niềm đam mê!
[HaiPhong-Aptech]